Mâ̤ Ó̤i Kó̤-káung

Có̤i-gê̤ṳng dâi-gé cêng sâ̤, siŏh nĭk gáu áng dŭ-sê có̤ dâi-gé, gĭ-buōng mò̤ sié-nó̤h hŏk-sĭk cīng-lī huòi-gó (回顧) gì sì-găng. Cuói iâ sê nguāi cê-gă tō̤-sī, cê̤ṳ-ngiĕk-cê̤ṳ-dáik (自業自得). Màng-buŏ ng kó̤-káung hō̤ lāu! Cūng-uâng ô sì-găng lāu bā. Dáng-sê bô mò̤ cĭng-sìng lāu. Bèng-iū â̤-báik lāu cī giông dâi-gé, gōng nguāi tiăng: „Nṳ̄ diŏh có̤ biĕng-cié hâu-ê̤ṳng (邊際效用) có̤i duâi gì dâi-gé. Nguāi sĭng-săng iâ gū-lâ̤ nē̤ng-gă bók-giù-sêng-gāi (不求甚解), mâ̤ sāi muōi siŏh nĭk hùng-nó̤h dŭ có̤ lì hí-māng chĭng-chū.“

Dáng-sê, nguāi mò̤ bâing-huák à!

Leave a comment

Páng-gōng

%d bloggers like this: